Phụ huynh đồng hành, tiếp sức và gắn kết với mái trường trong hành trình giáo dục nhân cách
Không khí buổi lễ viếng đài tưởng niệm liệt sĩ như chắt lọc những gì tinh túy nhất của truyền thống Việt Nam, để hun đúc nên những thế hệ học trò vừa có tri thức, vừa biết nhân nghĩa, vừa sống có lý tưởng.
Tại buổi lễ tri ân, thầy Phạm Văn Thưởng, Bí thư chi bộ, hiệu trưởng nhà trường đã nêu ý nghĩa của ngày 27/7, những hy sinh thầm lặng của các anh hùng liệt sĩ và thương bình. Đồng thời nêu bật những thành tích nổi bật của nhà trường trong điều kiện còn khó khăn, thông qua các thầy cô giáo có thân nhân là thương binh, liệt sĩ như một lời tri ân. Tại căn phòng nhỏ ấm áp sự tri ân, ban giám hiệu đã gửi quà nghĩa tình tới các thầy cô tới gia đình thân nhân là thương binh, liệt sĩ. Họ là những người đang ngày ngày đứng trên bục giảng – nhưng ít ai biết rằng, trong họ chảy một dòng máu lặng lẽ mà kiên cường, được truyền từ cha ông – những chiến sĩ đã cống hiến cả cuộc đời cho đất nước.

Sau đó thầy Đà, có cha là thương binh đã nói: “Là con em trong gia đình thương binh – liệt sĩ, tôi thật sự xúc động và biết ơn trước sự quan tâm chân thành, ấm áp của quý thầy cô và nhà trường. Những tình cảm trân quý ấy chính là nguồn động viên sâu sắc, tiếp thêm cho chúng tôi động lực để tiếp tục sống, cống hiến và gieo truyền những giá trị tốt đẹp cho học trò hôm nay.”
Tiếp theo, thầy Thưởng đã hỏi han tâm sự với các thầy cô trong nhà trường về tuổi tác, sức khoẻ, niềm vui và cả những việc thường nhật nữa....của các thân nhân liệt sĩ và các bác thương binh.
Lời tâm sự mộc mạc, chân thành ấy như một mũi tên xuyên qua mọi trái tim. Ai cũng hiểu, sau mỗi người thầy, không chỉ có tri thức – mà còn có cả một trang sử không tên, thầm lặng mà cao cả.
Lòng biết ơn không phải là lời nói suông – mà được gieo vào từng trái tim học sinh qua chính những câu chuyện, những con người đang ngày ngày dạy dỗ các em – những người mang dòng máu của anh hùng. Bởi thầy cô ấy không chỉ là người gieo chữ, mà còn là người gìn giữ một phần hồn thiêng của dân tộc – qua chính câu chuyện gia đình mình.
Chúng ta đang sống trong hòa bình, giữa thời bình. Có được tiếng cười của trẻ thơ, mái trường yên vui, bữa cơm gia đình ấm áp, là nhờ những người đã ngã xuống để ta đứng dậy.
Biết bao người đã hiến dâng tuổi thanh xuân, để chúng ta có được cuộc sống mà họ chưa kịp mơ đến.
“Mỗi tấc đất quê hương hôm nay đều thấm máu cha ông. Mỗi bước chân đến trường đều in bóng dáng người lính đã không kịp trở về.”
Và vì thế, sống sao cho ý nghĩa, sống sao cho xứng đáng với máu xương cha ông, Sống hôm nay – không được phép quên hôm qua, là trách nhiệm – không phải lựa chọn.
Tháng Bảy đi qua, nhưng ngọn lửa tri ân không bao giờ tắt. Mỗi trái tim thầy trò trường THCS Đa Tốn sẽ mãi nhớ rằng:
“Tri ân không chỉ là một ngày lễ – mà là cách sống.
Biết ơn không chỉ là lời nói – mà là hành động mỗi ngày.”
Xin nguyện sống sao cho tử tế, sống sao cho đẹp, để những người đã khuất có thể mỉm cười nơi xa, vì cuộc sống hôm nay – đã không phụ những hy sinh hôm qua.
“Có những người nằm lại không tên – nhưng Tổ quốc khắc ghi.
Có những người sống tiếp – mang trong mình bóng hình tổ quốc.”